Văn Học nghệ thuật

MƯA NẮNG SÂN TRƯỜNG

Bộ truyện này kỷ niệm một thời thương nhớ của các bậc Chú, Bác, Cô, Chú, Cha mẹ của những thế hệ ngày nay

http://mellowads.com/7jif5
http://zap.in/7jif5
http://mellow.link/7jif5
MƯA NẮNG SÂN TRƯỜNG

Tiểu thuyết:

       Bộ truyện này kỷ niệm một thời thương nhớ của các bậc Chú, Bác, Cô, Chú, Cha mẹ của những thế hệ ngày nay! Cốt truyện được diễn biến vào những năm 1990 trở  về trước. Mong các bạn đọc thời bây giờ hãy ủng hộ câu truyện này! Xin cảm ơn!

Chương  I: Lên Thành Phố

Nhược Thủy đưa mắt nhìn  qua cửa kính của chiếc xe khách liên tỉnh đưa cô bé lên Thành Phố trọ học. Bên tai còn Nhược Thủy còn nghe rất rõ giọng bà nội căn dặn:

  • Thủy à!

Thủy ngước lên nhìn nội:

  • Nội gọi con.

Bà gật đầu:

  • Lên trên đó, con cố gắng học tập. Đừng lêu lổng mà lơ là việc học nghe con.

Nhược Thủy sà vào lòng bà nội nũng nịu:

  • Nội cứ căn dặn con hoài.

Bà xỉ yêu lên đầu đứa cháu gái:

  • Cháu của bà từ xưa có đi đâu xa. Bây giờ lên Thành Phố làm sao nội không lo cho được.

Thủy nói để bà an tâm:

  • Lên trên đó có dì dượng của con nữa mà.
  • Đành là vậy, nhưng giữa thành thị xa lạ, con thì lạ nược lạ cái kia nà.

Nhược Thủy ngồi bật dậy:

  • Nội, đừng nên lo quá cho con như vậy.Con hứa sẽ không làm điều gì xấu ảnh hưởng đến giá đình đâu.

Bà cụ vuốt tóc cô bé:

  • Con nghĩ vậy là tốt rồi.
  • Nhưng nội nè...
  • Gì con?
  • Nội ở nhà phải nhớ giữ gìn sức khỏe nha. Đừng có nhớ con nhiều rồi bệnh nghe nội.

Bà xúc dộng nhìn đứa cháu yêu:

  • Được rồi, bà sẽ mạnh khỏe chờ ngày con thành danh trở về.

Nhược Thủy lại ôm cổ bà nũng nịu:

  • Con sẽ thi vào ngành y, con sẽ làm bác sĩ về đây chăm sóc cho nội.

Bà cụ xúc động rơi nước mắt:

  • Cháu ngoan của nội. Nội rất mừng khi biết cháu luôn nghĩ đến bà.

Nhược Thủy đứng lên:

  • Ở nhà nội đừng có buồn, thinh thoảng con sẽ về thăm nội.

Bà mỉm cười gật đầu:

  • Ừ, thôi con đi đi.

Nhược Thủy vớ lấy chiếc valy chào nội ra đi. Thủy không dám quay lại vì cô bé biết chắc bà đang nhìn theo mình đôi mắt đang rưng rưng...Cô bé đang suy nghĩ chợt có tiếng cất lên từ phía sau:

  • Cô bé đi đâu mà có vẻ buồn vậy?

Nhược Thủy quay lại phía có tiếng nói trả lời:

  • Dạ đi học.

Cậu ta sáng mắt:

  • Đi học à?
  • Vâng.
  • Mà học gì? Ở đâu?

Nhược Thủy tuy có hơi bực mình nhưng vẫn giữ vẻ lịch sự:

  • Học văn hóa, ở Thành Phố.

Người thanh niên bật cười, rồi hỏi tiếp:

  • Ở tinh mình cũng có trường cấp ba, sao cô bé lên thành phố làm gì?
  • Đó là ý muốn của gia đình.

Người thanh niên tự giới thiệu:

  • Tôi tên Lê Toàn, còn cô bé tên chi vậy?

Nhược Thủy lắc đầu:

  • Gặp nhau qua đường, hỏi tên hỏi tuổi thì có ích gì chứ?

Toàn làu bàu:

  • Cô bé khó tính vậy?

Thủy im lặng không nói. Toàn lại khơi chuyện:

  • Năm nay cô bé học lớp mấy rồi?
  • Mười hai.

Toàn kêu lên:

  • Lớp mười hai à?
  • Ừ, có gì không?

Toàn vội lắc đầu:

  • À, không?Nhưng tôi thấy cô bé...

Thủy cắt ngang:

  • Ông thấy tôi thế nào?

Toàn bật cười:

  • Gì mà ông? Nghe ghê vậy, bộ tui già lắm sao?

Nhược Thủy đâm bực mình:

  • Biết gọi là gì bây giờ?
  • Không lẽ cô không còn từ nào để gọi nữa sao?
  • Có lẽ vậy?

Toàn nở nụ cười nhìn Thủy:

  • Tôi cũng xấp xỉ tuổi của cô thôi mà bé.

Nhược Thủy nhíu mày tỏ vẻ khó chịu:

  • Sao cứ gọi người ta là bé mãi thế.

Toàn hóm hỉnh trả lời:

  • Ai bảo cô bé không chịu giới thiệu tên làm gì!

Nhược Thủy vẫn lắc đầu:

  • Ông biết tên tôi để làm gì?
  • Để xưng hô vậy thôi.
  • Tốt hơn ông nên im lặng thì hơn.
  • Cô bé ích kỷ quá!

Nhược Thủy tựa đầu vào thành ghế đôi mắt nhắm lại. Toàn làu bàu bên tai:

  • Trời hôm nay có lẽ sẽ nắng suốt ngày.

Một hành khách ngồi cạnh bên bảo:

  • Đã vào thành phố rồi.

Nhược Thủy bật dậy. Cô bé chuẩn bị hành lý, khách trên xe cũng nhốn nháo. Toàn nói vào tai Thủy:

  • Mong sẽ có ngày gặp lại nhau.

Nhược Thủy bước xuống xe, ngơ ngác kiếm tìm.Nhưng bóng của di dượng vẫn không thấy. Đang bối rối thì lại:

  • Nè, cô em đi đâu vậy? Lên anh chở cho?

Thủy lắc đầu:

  • Không đi.

 Trong lòng lại càng nhiều lo lắng nhiều hơn,nhỡ suốt buổi chiều nay dì dượng không đến mình sẽ làm sao đây?

Đang bổi rối, Nhược Thủy lại nghe văng vẳng bên tai:

  • Em ơi! Sao đứng ngơ ngác ở đây? Lên xe đi anh chở vè nghe.

Thủy vẫn lắc đầu:

  • Tôi không đi.

Một đám người chạy xe xích lô vây quanh lấy cô bé.Nhược Thủy lo sợ ôm cứng chiếc valy. Bậm môi, cô đè nén sợ hãi.

  • Mấy anh làm gì vậy?

Một bác xích lô đứng tuổi có vẻ hiền lành hỏi:

  • Này,cháu về đâu,có địa chỉ không? Lên xe bác chở về cho.

Như chợt nhớ, Nhược Thủy đưa cho bác ấy tờ giấy. Ông ấy nhe răng cười:

  • Trời ơi! Địa chỉ này ở gần nhà tôi thôi. Nào,, cô lên xe tui chở về giùm cho.

Thoáng mừng trong lòng, Nhược Thủy bước vội lên xe. Cô bé còn nghe rất rõ tiếng của ai đó nói vọng theo:

  • Nai tơ đi lạc.
  • Dưới quê mới lên.
  • Mặt mày còn hôi sữa.
  • Dám chắc là trốn nhà lên Thành Phố rồi.

Một người chép miệng:

  • Cỡ cô ấy vào quán “bia ôm” là hái ra tiền.

Nhược Thủy nghe mà đỏ rần cả mặt mày.

*******

Chương II- Gặp lại người quen

bé khép nép đi bên dì của mình bước vào cổng trường xa lạ.

Nhược Thủy nghe tim mình đập thình thịch.Đôi mắt ngơ ngác nhìn quang cảnh vật nơi

đây vô cùng mới mẻ. Sân trường náo nhiệt. Từng tốp học sinh tụm lại bàn tán nói chuyện làm lòng cô bé bâng khuâng nhớ về ngôi trường cũ. Nhược Thủy được đưa đến lớp 12A4. Dì đang nói chuyện với cô chủ nhiệm. Thủy liếc mắt lén nhìn xuống lớp học.Lô nhô những khuôn mặt thật xa lạ. Cô bé nghe rất rõ có tiếng cười rúc rích liền sau đó phát ra tiếng nói:

  • Ê, trông dân quê quá hở mậy?
  • Ừ, coi kìa , cô bé ngơ ngác trông thật tội nghiệp.
  • Ở quê mới lên là chắc.
  • Có đề tài để bàn luận rồi.

Tiếng của lớp trưởng  Hoàng Đào vang lên:

  • Các bạn giữ trật tự. Cô đang tiếp khách kia mà.

Hùng vung tay bảo:

  • Một cô bé thật xinh xắn, của tao đó nhé.

Nam trề môi:

  • Có lẽ cô bé chẳng thèm mày đâu.
  • Ê , đừng giỡn chứ.

Đưa tay che miệng Tuyết Mai bảo:

  • Một bông hoa đồn nội đấy.

Hùng bảo:

  • Nhưng tôi thấy cô bé ấy xinh xắn hơn Tuyết Mai nhiều.

Tuyết Mai sụ mặt:

  • Hùng ăn nói như vậy đó hả?

Đan Phượng tủm tỉm cười:

  • Mình cũng thấy vậy đó.

Tuyết Mai bĩu môi:

  • Dân quê có gì là hay đâu chứ!

Chợt cô giáo bảo:

  • Tuyết Mai, từ nay Nhược Thủy sẽ ngồi cùng bàn với em nhé

Tuyết Mai nhìn cô ậm ừ:

  • Thưa cô...bàn em đủ số rồi ạ!

Cô giáo ôn tồn hỏi:

  • Bàn em chỉ có ba làm sao gọi là đủ chứ.

Đan Phượng đứng lên nói:

  • Thưa cô cứ để bạn ý ngồi cạnh em đây.

Cô giáo nhìn Đan Phượng gật đầu:

  • Vậy cũng được.

Rồi quay qua cô giáo bảo Thủy:

  • Em về bàn ngồi đi.

Nhược Thủy riu ríu nghe theo lời cô giáo bước xuống ngồi cạnh Đan Phượng. Đi ngang qua Tuyết Mai, Tuyết Mai làu bàu:

  • Con bay mùi khét nắng của đồng quê.

Nhược Thủy nghe rất rõ nhưng cô bé phớt lờ đi. Đan Phượng gợi chuyện:

  • Bạn tên gì?

Nhược Thủy vui vẻ trả lời:

  • Mình tên Nhược Thủy.
  • Mình tên Đan Phượng, từ nay tụi mình là bạn của nhau nhé!

Tuyết Mai bực mình bảo:

  • Phượng vậy mà hay nghê. Bắt bồ nhanh thật.

Phượng nói nhỏ vào tai Thủy:

  • Đừng nên để ý đến những lời ấy làm gì?

Nhược Thủy gật đầu:

  • Vâng!

Lòng cô bé thấy bớt lo lắng,Phượng chợt hỏi:

  • Thủy này bạn đi học bằng gì vậy?

Cô bé ngập ngừng:

  • Nhà dì cũng gần lên Thủy đi bộ.

Đan Phượng kêu lên:

  • Đi bộ à?

Thủy nhẹ gật đầu:

  • Vâng.
  • Trời ơi! Làm sao mà đi nổi.
  • Gần thôi mà Phượng.Vả lại mới lên đây Thủy không dám chạy xe đâu.

Tuyết Mai nghe được phì cười:

  • Phượng! Vậy mi ra tay nghĩa hiệp mỗi ngày đến chở giùm người ta đi.

Đan Phượng gật đầu không do dự:

  • Vậy cũng tốt thôi.

Tuyết Mai trợn mắt:

  • Mi cũng đồng ý nữa sao?

Phượng Bảo:

  • Vậy có gì là khó khăn đâu?
  • Chà, Mai không ngờ Phượng lại tốt bụng đến như vậy.

Cô giáo vừa bước ra khỏi lớp thì lại ồn ào hẳn lên. Hoàng Đào đứng lên bảo:

  • Các bạn im lặng . Chúng ta sinh hoạt lớp.

Hùng trợn mắt:

  • Mới đầu năm vào có gì mà phải sinh hoạt chứ.

Hưng cũng hùa theo:

  • Tiết này tụi mình để bạn bè hàn huyên tâm sự đi.

Tuyết Mai gật đầu tán thành:

  • Đào nên để tụi bạn mình tâm sự sau ba tháng hè nhé!
  • Tuyết Mai có gì vui kể trước đi.

Mai nhăn mặt lắc đầu:

  • Hè năm nay Mai chỉ ở nhà thôi.

Hưng đùa:

  • Hèn gì trông Mai tròn vo như quả mít vậy. Có lẽ ăn với ngủ nhiều lắm.

Không giăn câu nói của bản, Tuyết Mai vui vẻ bảo:

  • Dường như là như vậy đó.

    Hùng bảo:

    • Vắng nhau ba tháng hè, buồn muốn chết được.

    Bảo Quốc đứng gần đó bảo Hùng:

    • Cậu mà buồn thật sao?
    • Sao mà không buồn chứ?
    • Tối ngày mình thấy cậu và có vài tên nữa có cả bạn nữ đạp xe đùa giỡn trên phố hoài đây.

    Hùng không chối, mà còn bảo:

    • Buồn buồn rủ nhau đi dạo vậy mà.

    Bảo Quốc xua tay:

    • Đi quậy thì có, chứ đi dạo nỗi gì.

    Đan Phượng  rủ Nhược Thủy ra ngoài chơi.

    • Thủy này, tụi mình ra ngoài sân chơi nha.

    Thủy liền gật đầu:

    • Vậy cũng được.

    Thủy bước theo chân Đan Phượng ra ngoài. Phượng bảo:

    • Thủy có lẽ là học sinh giỏi phải không?

    Thủy lắc đầu khiêm tốn nói:

    • Thủy học cũng bình thường thôi, Phượng ơi!
    • Đừng có giấu Phượng đó nha!

    Thủy cũng cười theo Phượng:

    • Mình giấu phượng làm gì?

    Đan phượng bảo:

    • Mình vào căn tin nghe Thủy.

    Thủy từ chối khéo:

    • Mình lại gốc phượng kia ngồi chơi.

    Đan Phượng chiều theo ý bạn.Nhược Thủy cúi xuống nhặt những cánh phượng vừa mới rơi xuống đưa mắt nhìn Đan Phượng nói nhỏ:

    • Tội nghiệp những cánh phượng này ghê.

    Đan Phượng gật đầu:

    • Va chính nó mỗi lần xuất hiên là tụi mình lại chia tay.

    Nhược Thủy tâm sự:

    • Trên quê mình, ít trường nào có được cây phượng như thế này lắm.

    Đan Phượng kêu lên:

    • Hèn gì, mình thấy Thủy cứ ngắm nhìn cây phượng mãi.

    Thủy bảo bạn:

    • Chẳng biết tại sao mình rất yêu thích màu hoa phượng đỏ đến như vậy. Mặc dù nó đem đén cho chúng ta sự chia tay.

    Hoàng Đào, Hùng, Hưng cũng vừa bước đến. Đào nghiêng nghiên đầu hỏi Thủy:

    • Thủy thấy không khí ở đây có gì khác với ngôi trường của Thủy đang học không?

    Thủy mỉm cười đáp:

    • Dĩ nhiên là khác xa rồi. Trường của Thủy học làm sao sánh được như ở đây?

    Hùng vội bảo:

    • Thủy có khiêm tốn không đó?
    • Thủy chỉ nói lên sự thật thôi. Trường ở dưới không khang trang bằng ở đây?

    Hoàng Đào gật gù:

    • Có lẽ Thủy nói đúng đó các bạn. Vì ngày mới lên đây Toàn cũng bảo với mình như vây.

    Đan Phượng chợt reo lên:

    • À, vừa mới nhắc là cậu ta xuất hình , linh thật.

    Tất cả mọi người xúm quanh Lê Toàn. Cậu ta kêu lên:

    • Úi giời ơi! Để cho tui thở một chút coi.

    Tiếng Đan Phượng cất lên lanh lảnh:

    • Đừng có mà giành hết phần của tôi nha.

    Hùng giơ lên:

    • Phần của Phượng đây.

    Phượng vùng vằng:

    • Của Phượng thì cứ để Toàn đưa ai mượn Hùng tài lanh chứ?

    Hưng vừa nhai vừa lẩm bẩm:

    • Cho bỏ tật nịnh không đúng chỗ.

    Hùng giơ tay trước mặt Hưng:

    • Ê, đừng làm tao quê nhé.

    Lê Toàn đưa cho Đan Phượng gói quà to bảo:

    • Đây là phần của Phượng và Tuyết Mai.

    Đưa tay dón lấy Đan Phượng bảo:

    • Còn một phần nữa.

    Toàn ngạc nhiên hỏi:

    • Ai nữa?
    • Của người bạn mới?

    Toàn kêu lên:

    • Bạn mới à. Ai đâu?

    Hoàng Đào kéo tay toàn nói:

    • Nhược Thủy vừa gia nhập vào lớp mình đó.

    Lê Toàn khe khẽ nhắc lại:

    • Nhược Thủy à.

    Tưởng Toàn kêu mình cố bé quay lại.Bốn mắt chạm nhau.Cả hai đều sững sờ.Nhược Thủy mấp máy đôi môi:

    • Ông đây là...

    Cả nhóm nghe Thủy gọi Toàn là ông nên ôm bụng mà cười.Còn Toàn thì đứng ngây ra như ngỗng.Toàn cũng không khỏi ngạc nhiên:

    • Thì ra là cô bé đấy à?

    Nhược Thủy gật đầu:

    • Vâng! Có gì không?

    Đan Phượng ngạc nhiên hỏi:

    • Hai người đã gặp nhau rồi à?

    Lê Toàn gật đầu:

    • Cùng quê ư?

    Toàn lắc đầu:

    • Vừa mới quen trên xe khách.Nhưng mà...

    Đan Phượng thắc mắc hỏi:

    • Nhưng mà làm sao?

    Toàn gãi đầu:

    • Nhưng cô bé chẳng chịu làm quen.

    Đan Phượng trêu:

    • Vì vậy Thủy gọi Toàn bằng ông chứ gì?

    Cả nhóm lại cười vang. Hùng vỗ vỗ lên vai Toàn:

    • Bộ lúc ấy nom cậu giống ông già lắm hả?

    Toàn lắc đầu:

    • Tao đâu có biết.

    Đan Phượng hỏi Thủy:

    • Thủy thấy Toàn như thế nào, mà gọi bằng ông dữ vậy?

    Nhược Thủy cười bẽn lẽn:

    • Thật tình thì lúc ấy mình có dám nhìn kỹ đâu, nên gị đại như vậy mà.

    Hưng đùa:

    • Nè, bộ lúc ấy mày trổ mòi phải không?

    Toàn huých tay vào hông bạn:

    • Mày lúc nào cũng nghĩ tao bậy bạ không hà.

    Nhìn thấy trên tay Nhược Thủy một nắm hoa phượng , Toàn vội hỏi:

    • Bộ Thủy thích hoa phượng lắm à?

    Thủy gật đầu:

    • Thủy rất yêu thích nó.
    • Vậy sao?

    Tuyết Mai từ trong lớp bước ra cô cất cao tiếng:

    • Nào, có việc gì mà vui đến như vậy?

    Hùng đưa tay ngoắt Mai:

    • Đến đây rồi sẽ biết

    Nhận ra Toàn, Mai kêu lên:

    • Ôi , Toàn lên bao giờ vậy?
    • Mới lên thì bị bắt lại

    Tuyết Mai ngạc nhiên:

    • Bắt, mà ai bắt Toàn chứ?

    Toàn tỉnh bơ đáp:

    • Một đám quỷ sa tăng.

    Tuyết Mai tròn mắt

    • Đám quỷ sa tăng nào? Toàn nói vậy là sao?

    Đưa tay lia một loạt qua từng bạn.Toàn giải thích:

    • Thì mới bước vào đến đây thì bị quỉ tăng ở đây móc sạch túi luôn.

    Tuyết Mai đã hiểu cô bé kêu lên:

    • Còn phần của Mai đâu.

    Đan Phượng  đưa tay ra phía sau lưng bảo:

    • Mi ra trễ quá tụi Hùng, Hưng chén sạch rồi.

    Tuyết Mai phụng phịu cằn nhằn:

    • Toàn dâu còn nhớ đển nhỏ này nữa. Ba tháng hè là quên mất bạn bè.

    Bị trách oan Toàn nhăn nhó:

    • Chưa chi đã trách oan người ta rồi.
    • Vậy chứ quà của Mai đâu?

    Toàn bảo:

    • Đan Phượng cất giùm rồi.

    Tuyết Mai quay qua Đan Phượng:

    • Ê đứng có mới nới cũ nghe bạn.

    Đan Phượng nghiêm giọng:

    • Nè, mi nói gì mà nghe không lọt lỗ tai vậy.

    Đan Phượng vừa nói vừa đặt gói quà vào tay Tuyết Mai:

    • Phần của mi đó.

    Tuyết Mai sáng mắt:

    • Ủa, sao nhiều đến vậy?
    • Toàn ưu tiên cho mi đó. Ăn đi để mà nhớ đời.

    Tuyết Mai chu môi:

    • Mi nói gì mà nghe ghê vậy?
    • Hổng dám ghê đâu.

    Cả đám đã tản hàng, còn lại Thủy và Đan Phượng.Thủy nói với Phượng:

    • Tuyết Mai không thích Thủy thì phải.

    Đan Phượng lắc đầu:

    • Không có đâu, tại tánh tình nó vậy đó. Thôi tụi vào lớp nghe Thủy.

    Nhược Thủy sánh bước cùng Lê Toàn. Khó khăn lắm Thủy mới lên tiếng:

    • Toàn cho Thủy xin lỗi nha.

    Toàn hơi khựng lại:

    • Tại sao Thủy lại xin lỗi Toàn chứ?
    • Thủy xin lỗi về việc hôm nọ trên xe khách ấy mà.

    Lê Toàn bật cười:

    • Chuyện ấy có gì Thủy phải bận tâm.
    • Thủy lỡ lời đối với Toàn đó.
    • Chuyện ấy Toàn đã quên hết rồi.Thủy đừng bận tâm làm gì. À, Thủy nè...

    Nhược Thủy quay lại:

    • Gì vậy Toàm?
    • Thủy thấy học ở đây như thế nào?
    • Mới đầu bỡ ngỡ, nhưng bây giờ thì bình thường thôi. Chương trình học có dài hơn so với dưới quê mình.
    • Toàn thấy Thủy học cũng cừ quá đó chứ.

    Nhược Thủy nhẹ lắc đầu:

    • Vẫn còn thua Đan Phượng xa đó.

    Toàn lắc đầu:

    • Toàn thấy Thủy chẳng thua kém gì Phượng đâu.

    Nhược Thủy lại nói:

    • Thủy không ngờ Toàn cũng là một học sinh giỏi đó.Thủy rất mừng là từ dưới quê lên đây gặp được Toàn là đồng hương,lại cận kề nhà nhau nữa.Thủy thấy đỡ cô đơn phần nào.

    Toàn nói với Thủy mà cũng như để an ủi chính bản thân mình:

    • Tụi mình cố gắng học tập để không thua tụi bạn ở đây. Để tụi nó không xem thường mình

    Nhược Thủy gật đầu đồng ý:

    • Thủy cũng nghĩ như Toàn vậy.
    • Lâu nay Thủy có về thăm nhà chưa?

    Thủy lắc đầu:

    • Chưa Toàn ạ.
    • Thủy có định khi nào về không?

    Thủy cúi thấp đầu:

    • Thật tình Thủy nhớ nhà, nhớ bà nội lắm.Nhưng đâu có thời gian mà về.

    Toàn chợt bảo:

    • Hay là chủ nhật tuần này mình về đi Thủy.

    Thủy lo lắng hỏi:

    • Chủ nhật này lớp mình có giờ phụ đạo không?

    Toàn lắc đầu:

    • Hình như không có.

    Thủy vui vẻ:

    • Vậy thì mình về quê một chuyến nha?

    Toàn gật đầu ngay:

    • Ừ, về thì về!

    Nam, Hưng và Hùng chạy trờ tới, Lê Toàn ngạc nhiên:

    • Trời đất Ba ông tường giờ này sao còn ở đây?

    Nam cao ứng bảo:

    • Bất kể là giờ nào, tụi này muốn đi thì cứ đi vậy thôi.

    Hưng ngồi phía sau lưng Nam đưa tay vỗ vỗ lên vai Toàn cậu cười toe toét bảo

    • Toàn là người hạnh phúc nhất thiên hạ rồi.

    Toàn nhăn mặt:

    • Lại chuẩn bị nói bậy nữa rồi.

    Hùng cũng bảo đùa:

    • Hưng, mày ăn nói bậy bạ sao trúng tùm lum tà la vậy?

    Cả nhóm cất tiềng cười vang Nhược Thủy xua tay:

    • Thôi xin tha cho đi mấy ông tướng.

    Hưng xua tay:

    • Kìa, Thủy phải nói lời cảm ơn tụi này mới đúng chứ.

    Thủy tròn mắt:

    • Tại sao Thủy lại phải cảm ơn chứ?

    Nam hỏi:

    • Có phải thật tình Thủy không hiểu không?

    Hùng bảo:

    • Thủy cảm ơn tụi này làm những nhịp cầu nối những bờ vui di chứ!

    Thủy kêu lên:

    • Trời ơi! Xin cho Thủy được bình yên đi

    Nam xen vào:

    • Già mà không được bình yên hả Thủy?

    Hùng hỏi Thủy:

    • Lòng Thủy không yên bởi vì phải suy nghĩ đến câu nói của Hùng phải không?

    Lê Toàn khoát tay:

    • Đùa, bao nhiêu đó cũng đủ rồi mà.

    uyetdinhtoithuongHưng lắc đầu:

    • Tụi mình nói thật chứ có đùa gì đâu.

    Nhược Thủy lườm:

    • Nè, Thủy không thích nói chuyện ấy đâu nha.

    Hùng bảo nhỏ vào tai Hưng:

    • Nhược Thủy giận rồi kìa.

    Đến lúc ấy Hưng mới chịu thôi không đùa nữa.

    • Thủy nè, dừng giận Hưng nha.Tại thấy Thủy vui nên mình mới đùa vậy thôi.

    Lê Toàn bật cười:

    • Tụi mày đừa kiểu chết người mà biểu người ta đừng có giận nữa.

    Hùng đá vào chân Toàn:

    • Còn ở đó mà đổ thêm dầu vào lửa nữa.

    Nhược Thủy phải phì cười:

    • Các anh lúc nào cũng tếu được.

    *******

    Chương III- Về quê

     Hùng, Hưng, Nam, Đan Phượng cùng vời Lê Toàn về quê Nhược Thủy chơi.Đan Phượng nhảy cẫng lên reo hò khi nhìn thấy ao sen mà nội Thủy trồng đã lâu:

    • Ôi, đẹp quá

    Hùng, Hưng và Nam cũng hùa theo

    • Ôi, sen nhiều quá

    Lê Toàn mỉm cười nhìn các bạn, khiêm tốn bảo:

    • Có gì đặc sắc đâu mà các bạn kêu lên dữa thế.Nó bình thường thôi.

    Đan Phượng cãi lại :

    • Làm sao mà binh thường được chứ?
    • Nó rất đẹp kia mà.

    Cao hứng Hùng ngân nga:

    • Tháp mười đẹp nhất bông sen Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ...”

    Cả nhóm vỗ tay hoan nghênh Đan Phượng đánh lên vai Hùng:

    • Chà, nhà thơ của lớp mình đây mà.

    Nhược Thủy bơi xuồng đến. Cả nhóm reo hò, Nam bảo:

    • Thủy hay nhỉ lái cả được chiếc thuyền.

    Lê Toàn đính chính:

    • Đó chỉ là chiếc xuồng ba lá mà thôi.
    • Hưng lại reo lên:
    • Dòng sông nước chảy líu ríu, anh thấy em nhỏ xíu, nhỏ xíu anh thương...Ôi đóa hoa tím trôi líu riu...”

    Đan Phượng mở tròn mắt bảo Hưng:

    • Hay quá , ca tiếp đi Hưng

    Hưng lắc đầu:

    • Mình chỉ có bấy nhiêu thôi.

    Hùng đẩy Hưng

    • Thằng quỉ, vậy mà cũng hứng mà ca.

    Lê Toàn giục:

    • Tụi mình xuống xuồng đi hái gương sen.

    Cả nhóm vỗ tay:

    • Ôi, hay quá

    Nhược Thủy căn dặn:

    • Các bạn xuống từ từ, và nên bình tĩnh nha.

    Hùng bước xuống trước, chiếc xuồng chao đảo suýt tế, cậu kêu lên í ới:

    • Ối ghê quá.

    Toàn bảo:

    • Cậu ngồi xuống đi.

    Hùng nghe theo lời của Toàn ngồi phịch xuống  đáy xuồng, Nhược Thủy trợn mắt:

    • Sao Hùng lại ngồi như thế?

    Hùng ngơ ngác:

    • Chứ ngồi làm sao?

    Nhược Thủy đưa tay bụm miệng cười:

    • Ngồi là ngổi chổm hỗm, chứ ai lại ngồi như vậy, ướt cả đũng quần rồi.

    Hưng vỗ vào đùi mình nói to:

    • Chẳng biết gì mà bày đặt làm phách.

    Nam cười sặc sụa:

    • Ôi, thằng Hùng tè trong quần rồi.

    Cả nhóm cười khúc khích. Đan Phượng được Lê Toàn và Nhược Thủy giúp bước xuống xuồng một cách an toàn. Chiếc xuồng cứ lắc lư Đan Phượng lo sợ kêu lên:

    • Thủy ơi ! Nhỡ xuồng chìm thì sao?

    Lê toàn đùa:

    • Nếu chìm thì bọn mình tha hồ uống nước Đồng Tháp Mười chứ sao?

    Nam trợn mắt:

    • Úi, đừng có mà xúi dại chứ. Nước này uống vào chắc sẽ.. bị quá

    Hùng hỏi Nam:

    • Bị gì hở Nam
    • Thì bị Tào Tháo rượt chú còn gi.

    Đan Phượng nghe nói lắc đầu quầy quậy:

    • Trời, Phượng ớn cái vụ đó lắm à nhà.

    Toàn bảo:

    • Nếu không ai chịu để Tào Tháo rượt thì hãy ngồi im.

    Tất cả đều ngôi im lăng. Đến nơi có nhiều gương sen, Toàn bảo Thủy:

    • Thủy bơi để Toàn hái cho nha.

    Đan Phượng bảo Toàn:

    • Toàn ơi! Hái cho Phượng hoa sen nhe.

    Toàn gật đầu bảo Phượng:

    • Được rồi, cứ ngồi im đi.

    Nhưng lòng háo thắng không kềm nổi sự hiếu kỳ của Hùng, Hưng, Nam đều muốn hái bông sen tặng Phượng nên tranh giành nhau.Tất cả đều chồm ra phía có bông sen, xuồng nghiêng về một phía,nước tràn vào Đan Phượng run lên:

    • Ôi, nước vào nhiều quá. Thủy ơi làm sao bây giờ.

    Nhược Thủy bình tĩnh bảo:

    • Không có gì đâu.Phượng hãy bình tĩnh.Mình tát một chút là cạn thôi.

    Nhìn Thủy tát nước rành rọt,tất cả bạn bè đều nhìn cô bé thán phục. Nam bảo:

    • Con nhà nghề có khác.

    Thủy cười bẽn lẽn:

    • Ở đâu quen đó vậy mà.

    Đan Phượng nhận xét:

    • Dân vùng này vất vả quá phải không Thủy?

    Cô bé gật đầu;

    • Ừ, dân ở đây lam lũ lắm.

    Hùng chép miệng:

    • Có đi rồi mới biết.

    Hưng bảo:

    • Vậy cậu không nghe ông bà ta thường nói sao?

    Phượng vội hỏi:

    • Nói sao hả Hưng?

    Hưng bảo:

    • Ông bà nói rằng: “ Đi một đằng họ,c một sàng khôn” đó!

    Nam trêu bạn:

    • Chà lúc này mình thấy Hưng có nhiều tiến bộ rõ rệt, rồi đó.
    • Thằng quỉ sứ, cứ ghẹo tao hoài.
    • Mình nói thật chứ ghẹo hồi nào.

    Nam hỏi Đan Phượng:

    • Phượng có thấy thế không?

    Phượng ngơ ngác hỏi lại:

    • Thấy gì cơ?
    • Thấy thằng Hưng tiến bộ đó.

    Đan Phượng nguýt Nam:

    • Lại nói bậy nữa rồi.
    • Hổng dám nói bậy đâu à! Chính nó thổ lộ với Nam đây.

    Nam đỏ mặt tía tai:

    • Vậy chứ không phải sao?

    Đan Phượng mắc cỡ, thò tay xuống nước tát vào Nam:

    • Cho bỏ tật nói bậy!

    Nam kêu lên:

    • Ôi tôi nói thật thôi mà.

    Tát qua tát lại rốt cuộc người nào cũng ướt mèm.

    Lê Toàn bảo Thủy:

    • Nhiều lắm rồi, thôi tụi mianfh cho xuồng quay lại đi.

    Nhược Thủy gật đầu:

    • Vậy cũng được.

    Tất cả lên bờ.Nhược Thủy là người lên sau cùng.Hưng nấn ná chờ mọi người không để ý trao cho Đan Phượng một bông sen đẹp mà cậu cất công tìm hái và bảo:

    • Hưng tặng cho Phượng đó.

    Phượng rụt rè đưa tay dón nhạn ,miệng ríu rít:

    • Cảm ơn Hưng nha.

    Cả đám bạn ló đầu ra cười vang làm Đan Phượng mắc cỡ đỏ mặt....

     

    *******

    Chương IV- Thổ lộ

      Hoàng Đào vừa chạy vừa giơ cao quả banh lên cao miệng kêu lên :

    • Nhất thiên hạ rồi, còn gì nữa.Nhanh lên đi Toàn ơi!

    Lê Toàn Nghe thiếng gọi của bạn thì thừ cửa phòng học nhô đầu ra bảo:

    • Cậu đi đi , mình còn bận nhiều việc lắm.

    Nhược Thủy cô bạn cùng xóm trêu Toàn

    • Chà, hôm nay sao mà ngoan ngoãn đến thế?

    Toàn  ngạc nhiên:

    • Ủa, Thủy hôm nay cô bé không đi học à?

    Thủy cười khúc khích hỏi lại:

    • Vậy còn anh thì sao?

    Như sực nhớ Toàn phì cười, đưa tay vỗ vỗ lên đầu:

    • Chà lúc này anh thật đẵng trí.

    Nhược Thủy chu môi:

    • Anh đãng trí , hay là tại đầu óc không được ổn định?

    Lê Toàn ngạc nhiên  hỏi:

    • Em nói cái gì vậy? Anh chẳng hiểu gì cả.

    Nhược Thủy bực bội bảo:

    • Anh nên đi đá banh với anh Hoàng Đào thì hơn.

    Lê Toàn lắc đầu:

    • Đã bảo hôm nay anh bận rồi mà.

    Nhược Thủy tò mò:

    • Lại hẹn với chị Tuyết Mai chứ gì?

    Lê Toàn ngạc nhiên:

    • Ủa sao em biết?

    Nhược Thủy quay mặt đi hướng khác trả lời Toàn:

    • Em biết từ lâu rồi chứ bộ.
    • Vậy sao?

    Cô bé gậ đầu:

    • Ừ.

    Lê Toàn vô tình hỏi:

    • Em thấy Tuyết Mai là người như thế nào?
    • Thế nào là sao chứ ? Anh hỏi em về khía cạnh nào?

    Lê Toàn đâm bối rối:

    • Thì tánh tình như thế nào vậy mà?

    Nhược Thủy phải phì cười về thái độ của Lê Toàn:

    • Em thấy anh hôm nay không được bình thường cho lắm đó.

    Lê Toàn xua tay :

    • Anh vẫn bình thường đây mà.

    Nhược Thủy lắc đầu:

    • Anh không thể qua mắt em được đâu.Nhưng em vẫn trả lời anh đây. Chị Tuyết Mai hiền xinh xắn,con nhà giàu lại học giỏi rất xứng với anh.

    Lê Toàn lắc  đầu lia lịa:

    • Nhược Thủy,em...

    Thủy ngạc nhiên:

    • Gì nữa vậy?
    • À. Mà thôi đi!

    Nhược Thủy tủm tỉm cười:

    • Thật tình thì em thấy anh hôm nay làm sao đó.
    • Anh vẫn bình thường đây mà!

    Nhược Thủy xua tay:

    • Thôi, vào mà lo chuẩn bị tiếp đón người đẹp cho chu đáo kẻo người ta giận thì nguy.

    Toàn nhăn mặt:

    • Anh muốn nói cho cô bé nghe một chuyện khác cơ.

    Thủy tròn mắt:

    • Chuyện khác à?
    • Ừ.
    • Mà chuyện gì mới được chứ?
    • Nhưng em có bình tĩnh nghe anh nói không?

    Thoáng một chút nghi ngờ, Nhược Thủy hỏi lại:

    • Nhưng chuyện ấy có liên quan gì đến em không?

    Toàn gật đầu:

    • Dĩ nhiên là có rồi.Mà còn là một nhân vật chính nữa đó.

    Nhược Thủy lườm Toàn:

    • Anh làm em hồi hộp quá.
    • Nào đã bảo bình tĩnh rồi mà.

    Thủy gật đầu:

    • Vâng . Anh nói đi

    Lê Toàn bảo:

    • Hoàng Đào nó nhờ anh nói lại với em là...

    Toàn tự nhiên gập ngừng Nhược Thủy sốt ruột hỏi:

    • Nói với em chuyện gì? Sao anh lại ngập ngừng.
    • À, chuyện là như vầy nè.Hoàng Đào rất mến em nên hắn nhờ anh giúp đỡ.

    Nhược Thủy xấu hổ lắc đầu:

    • Anh đừng có nói bậy, em không thích nghe đâu.

    Lê Toàn nghiêm giọng:

    • Đó là sự thật, anh không đùa đâu. Sao em nghĩ thế nào?

    Thủy đỏ mặt bảo:

    • Anh đừng nên đùa với em như vậy.
    • Anh đâu có đùa.
    • Nhưng em đâu có thích anh ấy.
    • Vậy người em thích là ai?

    Nhược Thủy buồn buồn bảo:

    • Em làm sao mà nói cho anh nghe được.
    • Sao vậy em?
    • Vì đó là chuyện riêng tư của em mà
    • Vậy Thủy không thể xem anh là người anh được sao?

    Thủy lắc đầu:

    • Dẫu sao thì em cũng chỉ là người bạn học láng giềng mà thôi.

    Lê Toàn gợi ý:

    • Dù sao tụi mình cũng từ dưới quê lên đây trọ học mà!

    Nhược Thủy dùng mũi dép ủi ủi lên cát,mặt cúi thấp bỏa nhỏ:

    • Em vẫn giữ được phong độ của một cô gái miền quê lên Thành Phố học.Còn anh thì...
    • Còn anh thì sao, em nói luôn đi sao lại ngập ngừng ?
    • Còn anh có lẽ đã quên rồi miền quê tỉnh lẻ, đã quen dần với cuộc sống phồn vinh.

    Lê Toàn phì cười:

    • Dường như em muốn trách anh phải không?

    Nhược Thủy xua tay:

    • Em có quyền gì mà trách anh cơ chứ?

    Tuyết Mai xuất hiện , cô bé xinh xắn trong bộ đồ dầm màu xanh, nhoẻn miệng cười với hai người

    • Hai người đang nói chuyện gì đó.

    Nhược Thủy cố gượng cười:

    • À, mình đang than vãn với anh Toàn về việc nhớ quê đó mà.

    Tuyết Mai lại vô tình:

    • Miền quê thì có gì vui đâu mà nhớ?

    Thủy mỉm cười:

    • Mai nói rất đúng, có người chuẩn bị quên được miền quê rồi đó.
    • Ai vậy Thủy?
    • Thì anh Toàn đó.

    Tuyết Mai cười vui vẻ

    • Nhược Thủy rồi đây cũng vậy thôi mà

    Nhược Thủy cũng cười theo nhưng không nói gì. Cô bé bỏ ra về. Lê Toàn giục Mai:

    • Vào nhà đi Mai!

       Nhược Thủy sánh bước cùng với Đan Phượng, miệng hai cô bé đang nhai kẹo,đang trò chuyện vui vẻ thì gặp tốp Hoàng Đào,Hà,Hùng và Lê Toàn kéo đến. Hà lên tiếng:

    • Xấu nhé, hai cô nhai kẹo một mình.

    Đan Phượng lườm:

    • Người ta nhai kẹo cũng hai người chứ bộ, làm sao xấu được?

    Hà vội hỏi:

    • Thôi không xấu. Nhưng mà còn không?

    Đan Phượng trề môi:

    • Nếu còn thì sao?

    Hùng liếm môi trả lời:

    • Thì chia cho tụi này cùng hưởng với . Ăn một mình coi chừng bị sâu răng đó.

    Nhược Thủy bảo:

    • Sâu răng thì kệ người ta!

    Hùng tếu:

    • Ôi, sâu răng miêng nhăn nhó xấu làm sao?

    Hà tiếp lời Hùng:

    • Đã vậy, miệng còn xưng to lên nữa chứ?

    Hoàng Đào bật cười:

    • Hai đứa tụi mày tung ra bao chiêu rồi mà vẫn không làm gì được, xấu hổ ghê.

    Đan Phượng lôi từ trong cặp ra một túi kẹo bảo:

    • Đây này, xin mời bốn vị công tử đừng ở đó mà lải nhải hoài.

    Hà đưa tay túm lấy túi kẹo:

    • Thế có dễ thương không?

    Hùng cự nự:

    • Trời ơi! Thằng mắc dịch, có kẹo rồi còn ở đó mà ghẹo nữa. Cô bé giận là xui lắm à.

    Đan Phượng bĩu môi:

    • Xì, ai thềm giận người dưng,

    Cả nhóm cười vang.Nhược Thủy bả bạn:

    • Tụi mình vào lớp

    Hoàng Đào nhìn Thủy bảo:

    • Tụi mình vào quán ăn cái gì đi. Còn sớm mà.

    Cả đám ưởng ứng nhiệt tình. Riêng Nhược Thủy từ chối:

    • Các bạn cho Thủy được từ chối nha.

    Lê Toàn vội ngăn:

    • Đâu có được hôm nay làm sao mà vắng mặt cô bé được.

    Nhược Thủy liếc Toàn:

    • Thủy nhường phần của mình cho Toàn đó.

    Toàn lắc đầu:

    • Ai cũng có phần nấy cả rồi, đâu thể nhân thêm nữa.

    Đan Phượng đưa tay nắm tay Thủy lôi đi.

    • Hôm nay mi phải đi, không được từ chối.

    Nhược Thủy nhăn nhó:

    • Tại sao kỳ vậy chứ?

    Hùng xen vào:

    • Mời người đẹp đi ăn, chứ đâu phải đi đầy mà mặt mày nhăn nhó trong thảm quá vậy.

       Mỗi người nói một câu Nhược Thủy đành miễn cưỡng bước theo bọ họ.Đan Phượng chợt hỏi Lê Toàn:

    • Ủa , còn Tuyết Mai đâu rồi Toàn?

    Toàn vờ nhăn mặt:

    • Một câu hỏi rất khó trả lời.

    Hùng bảo:

    • Có gì đâu mà bảo là khó chứ.

    Phượng chêm vào:

    • Trả lời đi chứ Toàn?

    Toàn ngần ngại:

    • Toàn làm sao mà biết được chuyện ấy chứ?

    Đan Phượng lườm Toàn:

    • Toàn có thể giấu ai được chứ còn tụi này đừng có mà hòng qua mặt.

    Toàn thành thật:

    • Toàn không biết thật mà.

    Nhược Thủy lên tiếng bênh vực:

    • Toàn không biết thực sự, các bạn đừng có nghi oan mà.

    Hoàng Đào bây giờ mới chịu lên tiếng:

    • Hôm chủ nhật, ông và Tuyết Mai đi đâu cả ngày vậy?
    • Toàn lúng túng:
    • Ừ, thì...tụi mình đi vòng vòng Thành phố này thôi.

    Đan Phượng phản ứng:

    • Thành phố này có gì để gọi là vui đâu?

    Lê Toàn vội xua tay:

    • Nhưng giữa mình và Tuyết Mai có gì để các bạn quan tâm đén như vậy chứ?

    Hùng vỗ đùi mình kêu lên:

    • Không có gì mà hai người đi chơi không thèm ngó ngàng gì đến tụi mình hết.

    Hà cũng bảo:

    • Tui gặp hai người chạy xe song song nhau xem ra cũng cảm tình đó chứ?

    Toàn bực mình bảo:

    • Nè, các bạn đừng nên suy diễn, tô vẽ thêm như vậu có được không ?

    Hoàng Đào kêu lên:

    • Trời đất, chuyện rành rành ra trước mắt vậy mà còn bảo là tô vẽ được à.

    Toàn trừng mắt nhìn Đào:

    • Ngay cả cậu mà cũng nghĩ thế nữa à?

    Thấy vẻ mặt bối rối  của Đào cả nhóm cười vang, Hà bảo:

    • Đào lại phải lòn Tuyết Mai rồi à?

    Đào sừng sộ với Hà:

    • Nè ông có chịu Stop bớt cài đài phát thanh tầm bậy của ông đi không?

    Hà lè lưỡi:

    • Có gì mà lại giận dữ thế?

    Toàn giục :

    • Tính tiền, rồi tụi mình vào lớp chứ.

    Đào trả tiền xong và cũng là người ra sau cùng. Toàn cặp vai Đào bảo nhỏ:

    • Con bé vậy mà khó vô lắm cậu ạ.

    Đào nhăn mặt:

    • Có lẽ tại mình quá vô duyên.

    Toàn an ủi:

    • Chưa chắc là như vậy đâu.

    Toàn và Đào vừa bước vào lớp thì nghe các bạn xôn xao:

    • Từ đây chuẩn bị là vừa

    Tiếng bên nhóm con gái:

    • Có lẽ lần này vui lắm
    • Tha hồ tụi mình vui chơi

    Đào hỏi Toàn:

    • Lại có chuyện gì nữa đây?

    Toàn lắc đầu chào thua:

    • Mình cũng như bạn vậy thôi. Có biết ất giáp gì đâu.

    Đan Phượng tươi cười bảo:

    • Trường tổ chức cắm trại đó.

    Hoàng Đào mừng rơn:

    • Có thật không?

    Phượng gật đầu:

    • Chắc chắn trăm phần trăm.

    Lê Toàn thì ngược lại, cậu làu bàu:

    • Thi cử tới nơi rồi còn ở đó mà vui chơi.

    Đan Phượng sụ mặt:

    • Học, học, lúc nào Toàn cũng vậy cả.

    Toàn cãi lại:

    • Chứ không phải sao, ngày thi cũng cận kề rồi.

    Đan Phượng triết lý:

    • Mình học mười mầy năm ngần ấy chưa đủ sao? Vui chơi vài ngày cho đầu óc thoải mái tiếp tục ôn thi có muôn màng gì đâu.

    Hoàng Đào gật đầu đồng tình:

    • Đan Phượng nói rất đúng đó Toàn ạ.

    Tuyết Mai bước vào, cô bé tươi cười nhìn các bạn rồi nói::

    • Cắm trại vui ghê.Nhưng có thêm phần văn nghệ càng vụi hơn nữa.

    Đan Phượng bảo với Mai:

    • Mi là một cây đơn ca của lớp mình, mi phải cố gắng nhé!

    Tuyết Mai hất mặt:

    • Dĩ nhiên rồi!

    Đan Phượng nói tiếp:

    • Và người đệm đàn cho mi ắt hẳn là Lê Toàn phải không?
    • Tuyết Mai đưa mắt nhìn Toàn, Toàn liền gật đầu:
    • Điều ấy thì hiển nhiên rồi!
    • Phượng mỉa mai:
    • Thế nào lớp mình năm nay đạt giải cao cho mà xem.

    Nhược Thủy nãy giờ ngồi im lặng nghe các bạn bàn tán về ngày cắm trại sáp tới.Lòng cô bé chẳng biết nên vui hay buồn nữa. Nhớ lại ngày mới lên đây toàn là những bạn bè xa lạ Thủy cảm thấy mình bơ vơ lạc lõng vô cùng. Và cũng rất may có Lê Toàn là người đồng hương giúp ch Thủy phần nào bớt cô đơn buồn tủi. Nhưng bây giờ thì....

    Có tiếng cất lên từ sau lưng mình:

    • Ê, làm gì mà ngồi trầm tư vậy cô nương?

    Nhược Thủy biết là Đan Phượng nên trả lời mà không thèm quay lại:

    • Tưởng mi quên ta mất rồi chứ?

    Đan Phượng sà xuống ngội cạnh:

    • Nè , lại giận nữa rồi sao?
    • Hứ, ai thèm giận mi làm gì?

    Đưa tay nâng cằm Thủy lên, Đan Phượng trêu:

  • Đọc tiếp tại đây: http://mellowads.com/1O0hH
  • http://mellow.link/1O0hH
  • http://zap.in/1O0hH